Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011
19 điều tự nói với bản thân
1. Nếu nhắn tin cho người ta mà lâu không thấy người ta trả lời, đừng nhắn nữa.. không có sự chờ đợi thấp hèn đến thế..
2. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình..
3. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống..
4. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình.
5. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau.
6. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn..
7. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình “You”re the best” và giữ vững niềm tin.
8. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu.
9. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời.
10. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát.
11. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm.
12. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân.
13. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai phải thông minh suốt cả đời..
14. dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù ko phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình.
15. Đôi khi có thể xem vài bộ phim bi HQ nhưng không nên đam mê, có thể ra đường mà tóc tai ủ rũ nhưng phải chú ý trường hợp, có thể chửi vài từ không hay ho nhưng chỉ khi với bạn bè thân thiết của mình. Phải nhớ là nói xong thì quên đi những điều ko vui.
16. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết.
17. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy.
18. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm.
19. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết trong vòng 24h, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên làm người xấu trước cũng ko phải là việc quá tệ đâu.
Chuyên mục
Cuộc sống
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011
Anh yêu em! con đĩ của anh ạ!
Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá…bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống…rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng…căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái…vừa bị thằng người yêu…cưỡng hiếp…
Cách đây một tiếng, cũng trong căn phòng đó, một chàng trai và một cô gái…họ ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, vuốt ve như những đứa trẻ. Người con trai ấy lượn lờ đôi bờ vai xinh của cô.. vuốt những sợi tóc xỏa ngang trên má… kề môi lên vầng trán mịn màng và…
- Em cho anh nhá?
- Không được! Mình còn nhỏ mà anh…
- Lớp 12 rồi còn nhỏ gì nữa…anh… anh sẽ cưới em mà?!
- Không, em không muốn, anh yêu em hay anh yêu tình dục?
- Anh yêu em, nhưng anh muốn…
Bàn tay ôm chặt lấy cơ thể cô…làm cô thấy ghê rợn, cậu ta hôn lên má, rồi lượn xuống môi…và cổ…và…đè cô xuống nền giường ấy:
- Đừng anh, em phải về đón giao thừa với mẹ…Anh để cho em về…
- Một lần thôi, anh yêu em mà!
Chỉ là những cái gạt tay rất nhẹ. Chỉ là những cái đẩy chân gượng ép…Nhưng rồi, chiếc dây áo có bàn tay người kéo tuột ra…1 dây, 2 dây…và cả bờ vai trần trụa…cô cố gắng vùng vẫy…giẫy giụa mạnh hơn…vì đến bây giờ, cô vẫn chỉ nghĩ, đó là một trò đùa quá lố:
- Anh, đừng đùa nữa…Em không thích…
- Im nào, không đau đâu…Em sợ à, anh sẽ không bỏ em đâu!
Chiếc gra giường kéo tung ra…xộc xệch…tay cô nắm chặt lấy gra giường, cố đẩy người ra…nhưng không thể, cậu ta mạnh quá. Bờ môi hôn ngấu nghiến lấy cô..Không chịu nổi, cô cắn, cậu giật mình buông tay…cô chạy ra phía cửa…thật không ngờ, cậu ta nắm lấy tay và kéo giật lại chiếc giường ấy..Lần này, sức cô đã đuối, không còn đủ hơi giẫy giụa, chạy ra khỏi căn phòng ghê tởm đang có một con sói khát dục trong ấy…Cô khóc, nước mắt tràn lan dính bệt vào tóc tai đang rũ rượi…Người cậu đè lên người cô…và bàn tay lột trần chiếc váy trên cơ thể mỏng manh không còn sức lực, không còn nói lên lời, chỉ còn ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu và cầu xin…Nhưng dường như, ánh mắt ấy không đủ để thức tỉnh con cầm thú trong cậu kia…
Buông xuôi, tay chân cô buông lỏng, bỏ mặc cho số phận định đoạt cái trinh tiết trong cô…nó còn hay mất…
Những tiếng kêu la giữa khoảng không mông lung im lặng…xé tan một tình yêu nồng cháy 2 năm nay…Và, thế là hết…Thứ quí giá nhất của 1 đứa con gái đã không còn, chỉ còn là một thân xác tàn tạ…một màng trinh đã rách, một hộp thuốc tránh thai vứt bừa bãi..Và, một tình yêu đã đến lúc vỡ tan…
Lết những bước chân mỏi mòn ra ngoài khung cửa sổ, nhìn xuống con đường tấp nấp từ căn hộ tầng 9…cắn chặt lấy môi, cầm cự những tiếng nấc nhói lòng…Những giọt lệ tình không may phải rơi trong hối thúc.
Thành phố lên đèn, ánh sáng chói loá len lỏi trên những con đường kẹt cứng, họ đang bắt đầu đếm ngược…chỉ còn 15 giây nữa là thời khắc chuyển dời sang năm mới, 15 giây nữa, cả đất nước hoà trọn một niềm vui…Và bắt đầu từ đây cho đến 15 giây nữa, cô gái 17 tuổi…đã thành một người đàn bà – Một-người-đàn-bà-bất-đắc-dĩ…
Một năm sau, sau quãng thời gian cô lẩn tránh cậu. Một điều kì lạ, nếu như sau khi mất cái đấy, những cô gái đều bấu víu quỵ luỵ van xin những thằng con trai…thì cô lại không làm như thế. Cô đã lảng tránh, chuyển trường..Không còn gặp mặt, cô đổi thay tất cả…Chỉ còn 1 điều, hận thù và quên đi những giây phút không đáng có đã qua. Thế nhưng, mọi chuyện không dễ dàng như người ta nghĩ.
Đúng vào cái đêm giao thừa ấy…Tình cờ cô gặp được một người con trai khác..Anh ta cảm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dường như, cái nét đàn bà trong cô nó tạo ra là để quyến rũ những thằng con trai thèm khát…Cô đã từng cám ơn cậu người yêu cũ vì điều đó. Và chỉ là một lời cám ơn hằn thù sâu tận.
Họ nói chuyện với nhau, đi chơi với nhau được vài lần thì cậu ấy ngỏ lời yêu cô…Tổn thương vì một lần yêu mất mát, cô không còn dám tin vào tình yêu thật sự. Trong một quán bar sang trọng, khi cậu đặt tay lên tay cô và ngỏ lời yêu đầu tiên hết sức lãng mạn, cô đã nhìn, cũng vẫn là ánh mắt ấy, và buông một lời đau đớn mà không phải ai cũng dám nói ra:
- Anh cần mấy đêm?
- Em nói gì thế? Anh không hiểu…
- Tôi hỏi anh yêu tôi, anh cần mấy đêm để chấm dứt tình yêu ấy?
- Em đang nói gì thế??? Anh…
- Thôi được rồi, tôi sẽ làm người yêu anh…với điều kiện, anh hãy xem tôi…như một con điếm! Và chỉ là một món hàng chơi qua đường, nếu anh chịu được thì ok, chúng ta bắt đầu!
Tình yêu bắt đầu – giữa một chàng trai công tử nhà giàu và một con điếm. Cô luôn xem đó là một cuộc tình chỉ vỏn vẹn trao tay bằng những đêm dục vọng…Thế nhưng, cậu vẫn luôn yêu thương cô hết mực, và chưa từng một lần đòi hỏi điều gì ở cô, dù là, cô chẳng còn tiếc, và tất nhiên, cô nghĩ cậu cũng chẳng biết về quá khứ nhục nhã ê chề mà cô đã mang trong lòng 1 năm qua…Những dịp lễ, những ngày quan trọng, cậu đều dành cho cô một món quà bất ngờ và câu nói mà cô đã thuộc lòng trong 8 lần nghe được:
- Anh yêu em, con điếm của anh ạ!
Một lần cậu rủ cô đi gặp thằng bạn thân vừa đi du học ở nước ngoài về, dù cô đã khéo lời từ chối…nhưng cậu vẫn nằng nặc đòi cô cùng đi, vì cậu đã lỡ nói với thằng bạn có một cô người yêu xinh đẹp và tuyệt vời…chưa bao giờ thấy…Dù cô sắt đá,dù lạnh nhạt..nhưng tình yêu cậu dành trọn cho cô cũng đã làm cô lung lay đôi chút. Cô nhận lời, cậu chở cô đến một khu chung cư cao cấp. Đã 1 năm mà cô vẫn không thể nào quên khu chung cư ấy: Từ chiếc thang máy cho đến những bước nhảy chạy trên cầu thang, 1 năm trước đây, cô đã mòn dép ở chung cư này và một năm trước đây…đời con gái của cô đã mất ở chung cư này. Những bước chân dừng lại trước căn phòng số 103…con số ấy đập mạnh vào mắt cô làm cô choáng váng…Nó…Cchính căn phòng đó…Cô không thể tưởng tượng nổi trong căn phòng ấy bây giờ có ai?! Những tiếng gõ cửa đều đặn và giọng một chàng trai thân quen đến kì lạ:
- Vào đi, cửa không khoá…
Bất thần trong con người mình, bước đi theo quán tính…cô bước vào, tay trong tay cùng với cậu người yêu…Con người ấy quay lại, con cầm thú ấy…Cô đứng sựng lại, không tin vào mắt mình, ly Maxim trên tay con người ấy rơi xuống, nó vỡ tan tành đến ngạt thở, cô vùng tay chạy đi. Trời bỗng đổ cơn mưa tầm tã…cậu người yêu chạy theo cô…gọi trong tiếng mưa gào thét…nhưng cô không thể đứng lại. Ánh đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mặt cô, quay vội người lại, cô nhắm mắt… và rồi…
- K….é…..t….t……
- R….ầ….m….m…..
Cô ngã trên nền cỏ. Chiếc xe vẫn còn đó. Và người yêu cô đã nằm đó, bên vũng máu chan chứa tuôn trên nền đường ướt át. Vùng chạy lại, nhấc đầu cậu lên, nước mắt hoen mi, hoà vào nước mưa tuôn rơi không ngớt…Gào lên trong đêm mưa gió, ôm người cậu sát vào lòng, tay nhuốm máu, và cô biết, mình đã yêu lần nữa…Một-tình-yêu-muộn-màng…
“Tôi gặp em, và tôi biết mình đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, em thanh thoát trong tà váy trắng dịu dàng…thế nhưng, ở em toát lên một sự lạnh nhạt từ cái nhìn thờ ơ với tôi khi em bắt gặp tôi nhìn em đắm đuối…Tôi đã đủ can đảm đến bên em, hỏi tên em, làm quen với em..Và em đáp trả bằng sự lạnh lùng buốt giá khi giật phăng chiếc di động từ tay tôi và bấm số em vào đó..Rồi em bỏ đi. Và…tôi yêu em vì thế..Lại bắt đầu một tình yêu mới nữa rồi, liệu, tôi phải làm gì để có được em? Sao tự nhiên, tôi thấy tôi bất tài quá!”
“Tôi yêu em, con điếm của tôi ạ…Làm sao có thể đập vỡ tảng băng đang ngày càng đông cứng trong mắt em, làm sao có thể hoá phép những lời nói vô hồn của em với tôi như vậy? Làm sao đây? Em lúc nào cũng chỉ nói hãy coi em như một con điếm. Em, sao em khờ thế? Dù em có là đàn bà đi nữa, thì tôi vẫn yêu em mà?! Có phải em sợ tôi yêu phải một đứa con gái mất trinh hay sao? Không, không có chuyện ấy đâu! Tôi đã biết tất cả…Nhưng, tôi không muốn nói với em rằng hãy quên quá khứ ấy đi vì nó chỉ làm thêm cay đắng, dù là rất muốn nói, nhưng tôi sợ em lại dấy lên niềm mặc cảm đó hơn và sẽ rời xa tôi thêm nữa.
Tôi đã khóc khi nghe chính miệng thằng bạn thân nói nó đã từng là người yêu của em khi tôi gửi hình em cho nó, và đau đớn khi biết nó đã là người đàn ông đầu tiên của em..Em có biết cảm giác lúc đó thế nào không? Tôi chỉ muốn chạy lại bên em và ôm chầm lấy em, tôi thấy thương em nhiều lắm…Muốn bù đắp lại những vết thương mà người đời đã gây ra cho em, nhưng dường như, em không muốn là tôi phải không? Sao em cứ mãi như thế, em có biết là tôi yêu em nhiều đến mức nào không…Con điếm…Một con điếm như em…đủ tư cách để được yêu mà!!!”
Nước mắt vỡ vụn, nỗi đau lại càng cào xé…Cô đứng bên mộ cậu, giữ khư khư lấy quyển nhật kí còn ấm…Và nhắm mắt bên những viên thuốc an thần vung vãi…Nỗi đau vì một tình yêu không trọn vẹn…
mãi yêu anh~ mãi nhìn anh
1 mình anh mà thôi
[audio:url=http://mp3.zing.vn/download/song/Kiss-The-Rain-Yiruma/LmJGyNLDEpQyZFxTbnLH]
Chuyên mục
Truyện tôi sưu tầm
Quick & Snow Show 1073 [ Nơi thời gian ngừng lại ]
Quick & Snow Show 1073 [ Nơi thời gian ngừng lại ]
[audio:url=http://www.tumblr.com/audio_file/7762033727/tumblr_loj9hqIjlb1qcxmog|artists=Quick n Snow Show 17-07-2011|loop=yes|titles=Quick n Snow Show [Nơi thời gian ngừng lại]
Nếu một ngày em biến mất, anh có tìm em không? Nếu một ngày không có em nữa, anh sẽ ra sao? Nếu một ngày anh rơi nước mắt vì ai đó không phải em? Nếu một ngày....Giá như một ngày cái nếu kia đừng đến. Giá như xung quanh em đừng nhiều cái nếu. Giá như em đủ lớn để hiểu được rằng sẽ không có nếu như giữa anh và em...
Chuyên mục
Quick n Snow Show
Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011
Được công nhận xứng đáng
Làm sao để được khen thưởng?
Hãy tưởng tượng thế này: Bạn thường xuyên làm việc trễ, luôn giành được khách hàng sộp khiến đồng nghiệp “chảy nước miếng”, không bao giờ trễ hạn chót và luôn đúng hẹn – và hơn hết, bạn biến dự án tồi tệ nhất thành công rực rỡ và trước thời hạn.
Bạn sẽ nghĩ rằng với tất cả công trạng đó, ít nhất bạn cũng sẽ nhận được lời khen từ ban giám đốc? Đúng là bạn muốn thật, nhưng không may là cấp trên lại đang bận đối phó với một thành viên “có vấn đề” của nhóm và quên không biểu thị lòng biết ơn với những người hùng của công ty. Trong đó cả bạn.
Bạn đã bao giờ trải qua tình huống trớ trêu như vậy chưa? Làm việc chăm chỉ và bị cấp trên lờ đi. Đó là lý do tại sao đôi khi bạn phải tự tay xử lý vấn đề này thôi!
Bạn sẽ cảm thấy khó xử nếu “khoe khoang” về thành quả của mình nhưng nếu sếp không biết bạn đã làm việc rất cực khổ và bạn cũng không nói cho sếp biết thì liệu sếp có tăng lương cho bạn không? Làm sao sếp biết đã đến lúc nên cân nhắc bạn hoặc giao cho bạn các dự án to tát hơn?
Vậy làm sao để thoát ra khỏi tình huống đó? Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn cách để vừa được công nhận xứng đáng mà vẫn không gây ồn ào. Tin hay không tùy bạn, nhưng luôn có cách cho bất kì vấn đề nào!
Có rất nhiều hình thức công nhận, vậy thì đâu là cách mà bạn muốn.
Bước một: Quyết định xem mình muốn gì
Các công ty thường bày tỏ sự cảm ơn với nhân viên bằng giải thưởng, chứng chỉ hoặc tiền thưởng nhưng đôi khi đó lại không phải là điều chúng ta muốn. Nhân viên thường chỉ muốn được khen ngợi đơn giản đủ để biết rằng công việc mình đang làm là có ý nghĩa và khác biệt.
Vậy chính xác là bạn đang tìm kiếm điều gì? Bạn phải xác định rõ vì mỗi người tìm kiếm một cách ngợi khen khác nhau. Bạn thích đơn giản một lời “cảm ơn” hay một lễ trao giải vinh danh tên bạn hay muốn được thăng chức?
Bước hai: Xác định tại sao bạn xứng đáng khen
Đừng nên đi vào văn phòng của sếp mà không chuẩn bị trước để báo cáo về những thành tích tuyệt vời mà bạn đã đạt được. Tại sao? Thứ nhất việc này có vẻ kỳ lạ. Thứ nữa, nếu bạn đang lo lắng, bạn có thể sẽ quên nói tới điều gì đó quan trọng mà mình đã làm. Bạn cũng có thể quên đề cập tới sự giúp đỡ một đồng nghiệp khiến mọi người nghĩ xấu về bạn. Hãy báo cáo trung thực những gì mình đã làm tốt nhưng cũng nên chia sẻ thành tích đó với người khác.
Liệt kê ra danh sách các thành tích bạn muốn thảo luận và ghi chú bên cạnh về giá trị mà thành tích đó đã mang lại cho công ty.
Bước ba: Tự khen
Hãy sáng tạo một chút đi. Chỉ có bạn mới biết rõ về sếp và môi trường kinh doanh nên hãy thử nghĩ cách để sếp biết bạn đã cố gắng làm việc ra sao!
Nếu bạn chọn nói chuyện trực tiếp với sếp, hãy làm thật cẩn thận và và khéo léo – một mình. Hãy đọc bảng thành tích do mình tạo ra vài lần cho thông thạo trước khi gặp sếp. Khi nói chuyện, phải nhấn mạnh vào thành tích đã đạt được và đề cập tới chuyện đồng nghiệp cũng cần được khen thưởng vì đã làm việc rất chăm chỉ.
Nếu bạn thấy làm vậy thì có vẻ khoe khoang quá, hãy nghĩ cách để sếp biết bạn đã làm được gì mà không cần tỏa ra quá lộ liễu hoặc phô trương như vậy. Ví dụ, hãy email tới sếp mỗi khi bạn giành được một khách hàng mới hoặc khi “xử lý” êm thấm một một khách hàng tồi tệ của công ty. Những bản “báo cáo tiến độ” kiểu này vừa có thể giúp thông báo cho sếp biết bạn đang làm gì mà không quá lộ liễu.
Bạn cũng có thể khen ngợi người khác trước mặt sếp để thông qua đó, khiến sếp chú ý và nhận ra bạn cũng đang làm việc rất tốt. Nhưng nhớ phải trung thực và khách quan nhé. Nếu bạn không trung thực mọi người sẽ nhận ran ngay và đánh giá không tốt về bạn. Hãy nói chỉ khi nào bạn thật sự cảm nhận được điều đó.
Hãy tưởng tượng thế này: Bạn thường xuyên làm việc trễ, luôn giành được khách hàng sộp khiến đồng nghiệp “chảy nước miếng”, không bao giờ trễ hạn chót và luôn đúng hẹn – và hơn hết, bạn biến dự án tồi tệ nhất thành công rực rỡ và trước thời hạn.
Bạn sẽ nghĩ rằng với tất cả công trạng đó, ít nhất bạn cũng sẽ nhận được lời khen từ ban giám đốc? Đúng là bạn muốn thật, nhưng không may là cấp trên lại đang bận đối phó với một thành viên “có vấn đề” của nhóm và quên không biểu thị lòng biết ơn với những người hùng của công ty. Trong đó cả bạn.
Bạn đã bao giờ trải qua tình huống trớ trêu như vậy chưa? Làm việc chăm chỉ và bị cấp trên lờ đi. Đó là lý do tại sao đôi khi bạn phải tự tay xử lý vấn đề này thôi!
Bạn sẽ cảm thấy khó xử nếu “khoe khoang” về thành quả của mình nhưng nếu sếp không biết bạn đã làm việc rất cực khổ và bạn cũng không nói cho sếp biết thì liệu sếp có tăng lương cho bạn không? Làm sao sếp biết đã đến lúc nên cân nhắc bạn hoặc giao cho bạn các dự án to tát hơn?
Vậy làm sao để thoát ra khỏi tình huống đó? Chúng tôi sẽ chỉ cho bạn cách để vừa được công nhận xứng đáng mà vẫn không gây ồn ào. Tin hay không tùy bạn, nhưng luôn có cách cho bất kì vấn đề nào!
Có rất nhiều hình thức công nhận, vậy thì đâu là cách mà bạn muốn.
Bước một: Quyết định xem mình muốn gì
Các công ty thường bày tỏ sự cảm ơn với nhân viên bằng giải thưởng, chứng chỉ hoặc tiền thưởng nhưng đôi khi đó lại không phải là điều chúng ta muốn. Nhân viên thường chỉ muốn được khen ngợi đơn giản đủ để biết rằng công việc mình đang làm là có ý nghĩa và khác biệt.
Vậy chính xác là bạn đang tìm kiếm điều gì? Bạn phải xác định rõ vì mỗi người tìm kiếm một cách ngợi khen khác nhau. Bạn thích đơn giản một lời “cảm ơn” hay một lễ trao giải vinh danh tên bạn hay muốn được thăng chức?
Bước hai: Xác định tại sao bạn xứng đáng khen
Đừng nên đi vào văn phòng của sếp mà không chuẩn bị trước để báo cáo về những thành tích tuyệt vời mà bạn đã đạt được. Tại sao? Thứ nhất việc này có vẻ kỳ lạ. Thứ nữa, nếu bạn đang lo lắng, bạn có thể sẽ quên nói tới điều gì đó quan trọng mà mình đã làm. Bạn cũng có thể quên đề cập tới sự giúp đỡ một đồng nghiệp khiến mọi người nghĩ xấu về bạn. Hãy báo cáo trung thực những gì mình đã làm tốt nhưng cũng nên chia sẻ thành tích đó với người khác.
Liệt kê ra danh sách các thành tích bạn muốn thảo luận và ghi chú bên cạnh về giá trị mà thành tích đó đã mang lại cho công ty.
Bước ba: Tự khen
Hãy sáng tạo một chút đi. Chỉ có bạn mới biết rõ về sếp và môi trường kinh doanh nên hãy thử nghĩ cách để sếp biết bạn đã cố gắng làm việc ra sao!
Nếu bạn chọn nói chuyện trực tiếp với sếp, hãy làm thật cẩn thận và và khéo léo – một mình. Hãy đọc bảng thành tích do mình tạo ra vài lần cho thông thạo trước khi gặp sếp. Khi nói chuyện, phải nhấn mạnh vào thành tích đã đạt được và đề cập tới chuyện đồng nghiệp cũng cần được khen thưởng vì đã làm việc rất chăm chỉ.
Nếu bạn thấy làm vậy thì có vẻ khoe khoang quá, hãy nghĩ cách để sếp biết bạn đã làm được gì mà không cần tỏa ra quá lộ liễu hoặc phô trương như vậy. Ví dụ, hãy email tới sếp mỗi khi bạn giành được một khách hàng mới hoặc khi “xử lý” êm thấm một một khách hàng tồi tệ của công ty. Những bản “báo cáo tiến độ” kiểu này vừa có thể giúp thông báo cho sếp biết bạn đang làm gì mà không quá lộ liễu.
Bạn cũng có thể khen ngợi người khác trước mặt sếp để thông qua đó, khiến sếp chú ý và nhận ra bạn cũng đang làm việc rất tốt. Nhưng nhớ phải trung thực và khách quan nhé. Nếu bạn không trung thực mọi người sẽ nhận ran ngay và đánh giá không tốt về bạn. Hãy nói chỉ khi nào bạn thật sự cảm nhận được điều đó.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

